Đao phủ Anatole Deibler – Người đưa 400 tử tội lên máy chém

Không một ai dám cho hắn thuê nhà. Chẳng có gia đình nào chịu gả con gái cho hắn. Các bà mẹ khi gặp hắn ở ngoài phố vội vàng làm dấu thánh giá. Hắn là ai?

Anatole Deibler đang tập sự làm đao phủ, để kế nghiệp thân phụ hắn. Từ mấy đời nay, gia đình hắn làm nghề đao phủ cha truyền con nối. Ngày mai phải dậy từ 4 giờ sáng. “Nhớ để đồng hồ báo thức!”. Nói xong, Louis Deibler đi vào phòng ngủ. Con trai ông, Anatole 18 tuổi, tự hiểu rằng câu nói ấy đã mang một ý nghĩa: ngày mai 31-3-1882, lần đầu tiên vào lúc rạng đông, cậu sẽ được nhìn thấy một cái thủ cấp rơi xuống rổ của máy chém. Hình như một lời nguyền rủa ác độc nào đó đã đè nặng xuống gia đình cậu từ 200 năm nay : ông cố, ông nội, ông bố và bản thân cậu nữa, ngày mai cũng sẽ là đao phủ. 

Dòng họ Deibler

Tuy nhiên, trong dòng họ Deibler không một ai được phép thốt ra từ ngữ đao phủ. Chính tại nhà trường, Anatole đã khám phá ra nỗi đau của nghiệp dĩ ấy. Năm ấy, cậu lên tám. Vào giờ ra chơi, các học sinh chia làm hai nhóm để chơi trò cảnh sát và kẻ cắp. Và cậu, như thường lệ, bị đặt ra ngoài lề. Ngồi trên ghế một mình, Anatole nhìn các bạn vui chơi. Trong những tiếng reo hò chiến thắng, đây là ba “cảnh sát” vừa thộp cổ được một “tên trộm”. Đúng lúc ấy, một học sinh hướng về phía Anatole:

– Còn mày, tên đao phủ, lại đây! Mày phải chặt đầu tên trộm!

Đao phủ Anatole Deibler - Người đưa 400 tử tội lên máy chém - Ảnh 1

Như vậy, hôm ấy là lần đầu tiên Anatole được phép tham dự cuộc chơi, nhưng với tư cách… đao phủ. Sau đó, một vài chi tiết cho phép cậu hiểu rõ hơn về những điều huyền bí mà thiên hạ đã gán ghép cho gia đình cậu: khi gặp những người nhà của cậu ở ngoài phố, họ luôn làm dấu thánh giá; những người láng giềng vội vàng đóng sập của lại khi thấy người nhà cậu sắp sửa đi qua; người bán bánh mì thận trọng để không lật ngửa cái bánh khi bán nó cho mẹ cậu, bởi chuyện đó sẽ đem lại tai hoạ, theo một sự mê tín dị đoan thời Trung cổ.

Làm đao phủ mà lại sợ máu!

Bốn giờ sáng hôm ấy, khi người cha gõ cửa phòng Anatole ở khu Auteuil (Paris), nơi họ trú ngụ, thì Anatole đã quần áo chỉnh tề. Vụ hành quyết Lantz can tội giết bố phải diễn ra đúng 20 phút trước rạng đông. Ngồi trên một bức tường con trước cửa khám đường Saint – Pierre, ở Versailles, Anatole mệt mỏi – vì mất ngủ – và xúc động. Bất chợt, trong cái bóng tối lờ mờ được chiếu sáng bởi ánh đèn lồng, cậu đã nhìn thấy “nó” xuất hiện với hai cái trụ chĩa thẳng lên trời, và lưỡi dao lấp lánh dưới ánh trăng.

Mấy nhân viên đang thử lại máy móc. Con dao máy chém đưa lên hạ xuống phát ra những thanh âm rờn rợn. Versailles ồn ào hẳn lên. Những kẻ tò mò bắt đầu chen lấn ở phía sau hai đại đội binh sĩ tạo thành một hàng rào trật tự. 6 giờ, tử tội được dân tới hiện trường. Hắn mặc sơ mi, chân đi đất, đầu quấn một cái phu la đen. Hắn hoảng hốt lùi lại khi thấy quần chúng la ó. Nhưng rồi hắn lại tiếp tục dấn bước với sự giúp đỡ của một phụ tá đao phủ và một vị linh mục. Vụ hành quyết diễn ra trong vòng một phút. Người đao phủ nắm lấy vai tử tội, để hắn nằm xuống cái ván, và sau khi sắp xếp xong, ông ta tháo cái chốt ra cho con dao sập xuống.

Thời bấy giờ nhật báo không có thiện cảm với đao phủ. Họ viết bài bới móc những thiếu sót của mỗi vụ hành quyết như thể đó là một vở kịch. Họ cân đong đo đếm từng giây, từ lúc tử tội bước lên đoạn đầu đài cho tới khi thủ cấp của tử tội rơi xuống. Rồi họ trách cứ đao phủ Deibler là vụng về và chậm chạp. Cái mùi của tử khí, nhất là mùi máu tanh tưởi, đã khiến Anatole phát buồn nôn. Anh mắc một căn bệnh hiếm có: sợ máu. Khi hai cha con trở về nhà ở Auteuil, Deibler tỏ vẻ hãnh diện khi nói với cậu con trai: “Rồi bố sẽ cho  mày coi bộ sưu tập của bố về bọn tử tội”.

Anatole thú thật với bố rằng cậu bị ói mủa vì mùi máu và định từ chối không muốn coi bộ sưu tập ấy, nhưng cậu không dám. Có lẽ vào thời điểm ấy một người con không bao giờ dám cưỡng lời một ông bố. Và Deibler đã trưng bày bộ sưu tập ghê tởm ấy trước mặt cậu con trai. Từ vụ hành quyết đầu tiên của mình, ông ta đã chất đống trong một cái tủ của khám đường Roquette tất cả những quần áo mà các tử tội mặc trong lúc chui đầu vào máy chém. Chúng được sắp xếp theo trình tự ngày tháng và được ghi tên họ từng người.

Đao phủ Anatole Deibler - Người đưa 400 tử tội lên máy chém - Ảnh 2

Trong nhiều năm, Anatole đã tìm cách trì hoãn việc kế nghiệp ông bố. Nhưng tới năm 26 tuổi, Anatole không thể lần lữa được nữa: anh cần phải có một nghề. Anh bắt đầu tập sự đao phủ ở Algérie và Tunisie. Rôi anh được bổ nhiệm làm phụ tá cho thân phụ anh ở Paris. Vào cuối thế kỷ ấy, thủ đô đầy du khách. Trong chương trình thăm viếng của họ, ngoài những danh lam thắng cảnh, họ còn được dự khán hai vụ chém đầu. Ngày 17-8-1889, hơn 500 du khách được hướng dẫn tới trước cửa khám đường.

Những xe song mã, tứ mã đậu thành hàng ở những phố kế cận. Các bao lơn trông xuống pháp trường được cho thuê với một giá cắt cổ, để cho người ta thưởng thức những phút giây rùng rợn. Anatole trịnh trọng trong bộ y phục màu xám túc trực bên cạnh người cha. Bây giờ cái máy chém đã được dựng lên trước cửa nhà tù. Louis Deibler, với bộ đồ đen và mũ quả dưa, tiến về phía máy chém. Anatole nối gót cha. Khi tử tội đầu tiên được dẫn tới, từ phía đám đông có những tiếng hò hét, những tiếng kêu.

Deibler điềm tĩnh nắm lấy tử tội  lúc ấy tay bị trói quặt ra sau lưng, mắt bi che một dải băng đen. Trong tích tắc, Deibler đây hẳn xuống tấm ván, rồi tháo cái chốt ra cho lưỡi dao hạ xuống. “Nhưng tay người dao phủ run lẩy bẩy. Ông ta đã già rồi!” – Đó là sự nhận định của báo chí thời ấy

– Từ nay con sẽ thay thế cha, Deibler nói với cậu con trai.

400 thủ cấp

Ngày 3-2-1891 là ngày dự trù cho vụ hành quyết Michel Eyraud. Tối hôm trước, Anatole mở cuốn sổ tay mà ngoài bìa có dán một mảnh giấy ghi chữ “Những vụ hành quyết”, ở trang đầu, Anatole nắn nót ghi chép: “Michel Eyraud 48 tuổi, bị toà đại hình hạt Seine kết tội ăn cắp và sát hại mõ toà Gouffé. Vụ án mạng xảy ra tại Paris ngàỵ 26-7-1889”. Sau đó, anh viết, ở cuối trang con số I. Và cái máy tính đã không ngừng quay cho tới khi nó đạt tới một con số chóng mặt: 400! 400 cái đầu rơi! 400 thảm kịch được viết bằng máu của các tử tội.

Đao phủ Anatole Deibler - Người đưa 400 tử tội lên máy chém - Ảnh 3

Sáng sớm hôm ấy, Anatole và người cha tiến vào nhà tù Roquette, ở đó Eyraud vừa được đánh thức. Người ta báo cho hắn biết đơn xin ân xá của hắn đã bị Tổng thống Cộng hoà bác bỏ. Lần này thì đích thân Anatole đặt tử tội lên trên tấm ván. Năm sau, một làn sóng bạo động gây ra bởi bọn vô chính phủ đã làm rúng động Paris. Cảnh sát bắt giữ nhiều kẻ đặt bom, trong đó Ravachol là một tên nguy hiểm nhất. Ngày 27-4-1892, vụ án được đưa ra xét xử. Đồng bọn của Ravachol đã cho nổ tung nhà hàng L’Ange gardien để uy hiếp các ông toà. Hai cha con Deibler cũng bị đe doạ: “Chúng tao sẽ đốt nhà bọn bay!”.

Louis và Anatole bị chủ nhà đuổi ra khỏi cửa. Ở Paris, không một nhà nào dám chứa chấp họ. Họ bị xua đuổi như những kẻ đi gieo rắc bệnh dịch. Cuối cùng, họ phải trả một giá rất đắt mới thuê được – một căn hộ ở Auteuil. Vụ hành quyết Ravachol diễn ra  ngày 11-7. Trước khi đầu lìa khỏi cổ, Ravachol có đủ thời gian để hô vang khẩu hiệu: “Vô chính phủ muôn năm!”. Ngày 1-1-1899, Anatole được bổ nhiệm là người đứng đầu tất cả các đao phủ ở Pháp. Trước đó ít lâu, anh đã làm đám cưới với Rosalie Rogis mà anh quen trong một câu lạc bộ thể thao ở Boulogne.

Ngày 13-1, Anatole được lệnh của ông tổng biện lý tới Troyes để hành quyết một phạm nhân tên là Francois Demoiseau can tội hạ sát chàng rể của mình. Khi anh rời khỏi văn phòng thì bị một người đàn bà níu kéo lại. Anatole vội rảo bước. Bà ta chạy theo phân bua: “Tôi muốn chứng kiến vụ hành quyết cha tôi. Chính ông ấy đã giết chồng tôi!”. Anatole cố sức giang tay ra và gọi một cái xe ngựa rồi nhảy lên. Đêm trước ngày hành quyết, tại Troyes tiết trời băng giá khi những phụ tá đao phủ dựng máy chém trên một quảng trường gần nhà tù. 6 giờ, tử tội chân tay bị trói dính vào với Anotole.

– Đó là một thủ tục mà chúng tôi cần phải hoàn tất, anh thầm thì vào tai tử tội như thể để xin lỗi trước khi đẩy hắn ta xuống tấm ván.

Anatole có đủ thời gian để nhìn thấy gương mặt rạng rỡ với nụ cười trên môi của người con gái Damoineau đứng cách cái rổ của máy chém vài bước chân.

Nguồn tổng hợp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *